Phước từ Chúa là gì trong sách Khải huyền?

Phước này không chỉ bao gồm chỉ đọc những sự kiện sắp đến, mà còn làm theo những điều đã chép trong đó một cách cụ thể. Có những kết quả. Nếu bạn không làm theo và không giữ lời nhịn nhục của Chúa (KH3:10), bạn sẽ không thoát khỏi giờ thử thách mà sẽ đến trên khắp thế giới. Vì vậy, bạn sẽ không thấy vui sướng trong trạng thái vui sướng lúc đầu. Nếu bạn là một Cơ đốc nhân, bạn sẽ trải qua nỗi khổ. Nếu bạn không phải là Cơ đốc nhân, bạn sẽ trải qua nỗi khổ và kiện cáo các anh em chúng ta trong Chúa (KH12:10),, là những người nhận được sự vui mừng ban đầu.
KH 14:1-5, 12:5, và ấn thứ 5 chỉ rõ ràng các sự vui mừng mà sẽ đến trước khi nỗi khổ bắt đầu. Sự vui mừng ban đầu hoàn toàn được chỉ ra trong KH7:9
Điều kiện nhận sự vui mừng ban đầu là gì? KH3:10. Lưu ý rằng đây là giờ thử thách, không phải là sự thử thách. DCT sẽ cho phép sự thống khổ, tử đạo cho người tin nhận Chúa mà trải qua nỗi thống khổ.
Sự vui mừng xảy ra khi nào? Khi họ đứng trước Chiên Con và mặc áo dài trắng (KH7:9), và trước các tiếng loa của sự khốn khổ thổi lên (KH8)
Có sự khác biệt chỉ ra trong Kinh thánh giữa lúa mì và cỏ lùng, nhưng không có sự khác biệt giữa lúa mì và lúa mì; như vậy, mọi lúa mì phải nhận được vui mừng. Và, cần lưu ý rằng số lần chín của các lúa mì là không giống nhau. Vì vậy, có những mùa vụ đầu tiên và mùa vụ sau đó. Có những thành phần và dấu hiệu mới trong mỗi phạm vi cuộc sống. Không có ngoại lệ ở đây.
Hội thánh sẽ mất hy vọng nếu không có cơ hội nhận sự vui mừng đầu tiên – Tít 2:13, bởi vì trong hy vọng này thì phước hạnh là thoát khỏi đại nạn.
Tất cả những Cơ đốc nhân nhận được phước sau khi trải qua đại nạn lớn, khi đó sự chờ đợi của chúng tôi sẽ không phải là một sự chờ đợi Đấng Christ, chứ không phải chờ AntiChrist, mà hắn sẽ đến trước.
Toàn bộ thân thể của người tin nhận Chúa nhận phước hạnh sau cơn đại nạn, chúng ta sẽ không cần xem, chờ đợi và chuẩn bị lần thứ hai. Cần biết rằng Chúa sẽ không đến trước khi kết thúc 3 năm rưỡi đại nạn, chúng ta có thể sống, chúng ta có thể sống tội lỗi cho đến 3 năm 5 tháng và 29 ngày. Ý kiến đó vi phạm rất cơ bản trong Kinh thánh.
Nhóm người trong giai đoạn đầu xem 12 môn đồ chỉ là các Cơ đốc nhân, ngược với quan điểm của nhóm ban đầu mà xem 12 môn đồ này chỉ là người Do thái. Tuy nhiên, thực sư, 12 môn đồ này là các Cơ đốc nhân cũng như đại diện cho số người Do thái còn sót lại. Chẳng hạn, trong Mathio 10:5,6 và 23:3, chúng ta thấy rằng mọi người đều có một nền Do thái, nhưng thực sự thì bác bỏ những Cơ đốc nhân.
Nhóm người trong giai đoạn đầu không chấp nhận ý kiến về phước hạnh kín nhiệm, những người môn đệ quên lời phán trong KH 16:15, Hãy giữ, vì Ngài sẽ đến như kẻ trộm. Một kẻ trộm đến rất bí mật, không thể hiện rõ ràng, và luôn lấy đi những gì tốt nhất.
Sự tái lâm của Chúa Jesus không phải là sự đến cá nhân. Bắt đầu xảy ra vào giai đoạn khởi sự đại nạn trong những đám mây, sau đó Ngài gặp các thánh trong không trung, sau đó Ngài quay lại với những người tin nhận Chún mà đã đắc thắng.
Có một sự thất bại trong quan điểm của những người trong giai đoạn đầu khi phân biệt giữa sự vui mừng và sự xuất hiện của Chúa. Có một khác biệt giữa việc tái lâm của Đấng Christ cho các thánh và với các thánh. Mà Henoc đã nói tiên tri, như được chép trong sách Giude, chỉ ra việc đến của Chúa, (Giude 14-15), khi bàn chân Ngài đặt tại núi Olive. Vì vậy tiên tri được cung cấp trong sách Khải huyền (KH1:7). Theo quan điểm lịch sử thì các ý kiến của những người theo lịch sử cho rằng một phần sách Khải huyền đến chương 17 đã được hoàn thành, còn phần còn lại từ chương 17 trở đi chờ được hoàn thành. (Điều này ngược với quan điểm tương lai từ những người theo quan điểm tương lai cho rằng chỉ từ chương 1-3 đã được hoàn thành). Cả hai quan điểm đều quá hẹp. Nếu sách Khải huyền chỉ ghi lại những điều quan trọng trong quá khứ, thì đứa con trung bình của DCT có thể hiểu như thế nào? Nó yêu cầu các tiến sĩ triết học và các sử gia nhận thức rõ. Hơn nữa, nó sẽ không còn là sự mặc khải nữa!