NVVN 2008 - Tiếng Gọi Của Giê-rê-mi

Nhấp vào nút play  ►để nghe


1- Ý Chúa cho Hội Thánh - Vai trò của thầy tế lễ

Dù ý Chúa cho mỗi cá nhân khác nhau, nhưng ý Ngài cho Hội Thánh là một. Chúa gọi chúng ta là thầy tế lễ qua Sứ đồ Phi-e-rơ rằng: “Nhưng anh em…là chức thầy tế lễ nhà vua” (1 Phi-e-rơ 2:9). Thầy tế lễ làm gì? Cựu Ước có nói rõ rằng thầy tế lễ đứng trước Đức Chúa Trời để cầu thay cho dân sự mình. Họ là nhân công của Ngài để phục vụ cho dân sự mình về mặt thuộc linh. Hiện nay, thầy tế lễ chính là Hội Thánh, là những người đứng giữa Đức Chúa Trời và người chưa biết Chúa để làm công việc cầu thay cho họ. Vấn đề là chúng ta có quy phục Ngài mà nhận trách vụ của mình hay không.

Thánh kinh cho chúng ta biết rằng, Đức Chúa Jesus đến trong dân Ngài nhưng họ chẳng nhận Ngài. “Nhưng hễ ai đã nhận Ngài, thì Ngài ban cho quyền phép trở nên con cái Ðức Chúa Trời” (Giăng 1:12). Thật là kỳ diệu vì muốn trở thành con cái Đức Chúa Trời thì phải cần có quyền phép của chính Ngài ban cho. Câu hỏi được đặt ra là nếu không tiếp nhận Ngài để được trở thành con cái Ngài thì chúng ta là gì, con cái của ai? Câu trả lời nằm trong 1 Giăng 3:10 rằng: “Bởi đó, người ta nhận biết con cái Ðức Chúa Trời và con cái ma quỉ.” Nghĩa là chỉ có hai nhóm con cái: một là con của Đức Chúa Trời, và hai là con của ma quỉ; không có loại trung dung. Con cái của ma quỉ bao gồm ông bà, cha mẹ, anh chị em, vợ, chồng, con cái không/chưa tin Chúa của chúng ta. Nếu chỉ có hai loại con cái, thì sẽ có hai thế giới tâm linh: một thuộc về Đức Chúa Trời, là thế giới của ánh sáng chân lý, của tình yêu và công chính; hai thuộc về ma quỉ, là thế giới của bóng tối, của sự lừa dối, mờ mịt, của thù hận và bất công. Hai thế giới tâm linh đó một là Thiên Đàng, là nơi Đức Chúa Trời ngự, hai là hoả ngục, là nơi Satan sẽ bị nhốt đời đời.

Trước khi được Chúa cứu, tức là được tái sinh vào trong gia đình của Đức Chúa Trời chúng ta cũng như tất cả những kẻ chưa/không tin Chúa khác, là kẻ thù của Thiên Chúa (Rô-ma 5:10). Khi đó chúng ta là những thân xác biết đi nhưng linh hồn đã chết vì đã “xa cách sự sống của Ðức Chúa Trời” (Ê-phê-sô 4:18). “…Kẻ sống theo xác thịt thì chăm những sự thuộc về xác thịt…Chăm về xác thịt sanh ra sự chết, … vì sự chăm về xác thịt nghịch với Ðức Chúa Trời, bởi nó không phục dưới luật pháp Ðức Chúa Trời, lại cũng không thể phục được. Vả, những kẻ sống theo xác thịt, thì không thể đẹp lòng Ðức Chúa Trời” (Rô-ma 8:5-6). Đặc tính của người xác thịt là “…không nhận được những sự thuộc về Thánh Linh của Ðức Chúa Trời; bởi chưng người đó coi sự ấy như là sự dồ dại, và không có thể hiểu được, vì phải xem xét cách thiêng liêng” (1 Cô-rinh-tô 2:14).

Vì người xác thịt (tức là người không/chưa tiếp nhận Chúa Jesus) đã cách li khỏi sự sống của Đức Chúa Trời, nên không thuộc về nước trời, vì: “…thịt và máu chẳng hưởng nước Ðức Chúa Trời được, và sự hay hư nát không hưởng sự không hay hư nát được” (1 Cô-rinh-tô 15:50). Người thuộc linh là người đã được nối lại với sự sống của Đức Chúa Trời sau khi đã tin nhận Cứu Chúa Jesus Christ. Những người đó được gọi là “đã được lại sanh, chẳng phải bởi giống hay hư nát, nhưng bởi giống chẳng hay hư nát, là bởi lời hằng sống và bền vững của Ðức Chúa Trời” (1 Phi-e-rơ 1:23). Khi đã được tái sinh (tức là phần linh đã được sống lại) thân xác chúng ta vẫn chết dần, nhưng chúng ta được lời hứa của Đức Chúa Trời là cũng sẽ được phục sinh qua sự Phục Sinh của Đức Chúa Jesus Christ trong ngày Chúa Tái Lâm: “Sự sống lại của kẻ chết cũng như vậy. Thân thể đã gieo ra là hay hư nát, mà sống lại là không hay hư nát” (1 Cô-rinh-tô 15:42).

Khi đã trở nên con người thuộc linh, chúng ta bắt đầu hiểu biết lời Chúa: “Về phần chúng ta, chúng ta chẳng nhận lấy thần thế gian, nhưng đã nhận lấy Thánh Linh từ Ðức Chúa Trời đến, hầu cho được hiểu biết những ơn mà chúng ta nhận lãnh bởi Ðức Chúa Trời” (1 Cô-rinh-tô 2:12). Người tái sinh là những trẻ con trong Chúa, được Ngài mở mắt ra để cho thấy công việc của Ngài. (Đây cũng là sự cảnh báo cho những ai tự nhận mình là thánh đồ nhưng không đọc và không hiểu Thánh Kinh.) Đức Chúa Jesus Christ đã ngợi khen Đức Chúa Cha về những “đứa trẻ em” này như sau: “Hỡi Cha! là Chúa đã giấu những điều này với kẻ khôn ngoan, người sáng dạ, mà tỏ ra cho những con trẻ hay (Ma-thi-ơ 11:25). Trong khi người xác thịt, vẫn còn là kẻ thù của Thiên Chúa, đang mất đi mối tương giao với Ngài, chúng ta là những người thuộc linh, không những không còn là kẻ thù của Thiên Chúa nữa mà có thể tiến tới ngôi ơn phước một cách dạn dĩ (Hê-bơ-rơ 4:16). Vì mối tương giao với Đức Chúa Trời đã được nối lại, chúng ta mới có thể cầu thay cho người hư mất với tư cách là thầy tế lễ. Cầu nguyện cho người hư mất là một phần không thể thiếu được trong công tác mở mang nước trời mà Đức Chúa Jesus Christ đã giao phó cho chúng ta:  “Vậy, hãy đi dạy dỗ muôn dân, hãy nhơn danh Ðức Cha, Ðức Con, và Ðức Thánh Linh mà làm phép báp tem cho họ, và dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đã truyền cho các ngươi.” (Ma-thi-ơ 28: 19). Hội thánh Việt Nam phải là thầy tế lễ của Chúa cho dân tộc Việt Nam chưa được cứu vì khi đã chết tâm linh, đồng hương của chúng ta chưa biết nhu cầu thuộc linh của mình là gì.

2- Ý Chúa cho Người Việt Về Nguồn (NVVN)

NVVN được thành lập để cầu xin Chúa giải quyết những vấn nạn của dân tộc Việt Nam. Một trong các vấn nạn đó là chính trị. Vì hiểu lầm NVVN là một tổ chức đấu tranh chính trị bằng phương cách khuấy động quần chúng qua mặt tôn giáo, một số người có khuynh hướng đấu tranh thoạt đầu đặt nhiều kỳ vọng vào NVVN. Cũng có một số người khác, nhất là tín đồ trong các hệ phái của Cơ-đốc giáo vì hiểu lầm NVVN là tổ chức đấu tranh tôn giáo nên chẳng bao giờ tham gia hiệp nguyện. Một số người còn lại không kinh nghiệm nhiều vào quyền năng của sự cầu nguyện nên cũng chẳng bao giờ tham gia. NVVN không những làm công việc thầy tế lễ cho dân tộc Việt Nam mà còn đáp lại lời kêu gọi của Đức Chúa Trời để nói nghịch lại các thành phần sau đây:

3.1- Nói nghịch với các vua quan

Thánh Kinh cho biết rằng bắt đầu khi tổ phụ của loài người phạm tội, quan hệ giữa người và người bị đổ vở, từ mức độ cá nhân tới liên quốc gia. Cả nhân loại đang vật lộn trong quan hệ đổ vở đó. Vì vậy mới có sự bất công xã hội, chiến tranh vùng, và thế chiến. Tuy vậy cũng có một số rất ít các quốc gia có một sự công bằng xã hội “tương đối” trong đó mọi người được tự do thờ phượng đấng mà mình muốn thờ. NVVN không chủ trương tự do tôn giáo. Đó chỉ là cách nói khéo cho sự tự do thờ hình tượng, nhưng chúng ta cầu xin Chúa cho dân tộc Việt Nam được quyền tự do nhận Ngài hay chối bỏ Ngài. Đây là quyền tự do của loài người mà chính Chúa cho phép. Ấy vậy, quyền này đang bị chính quyền hay nói theo ngôn ngữ Thánh Kinh, là các “vua quan” Việt Nam, từ khuớc. NVVN không chủ trương dùng sự cầu nguyện để lật đổ chính quyền CSVN, vì việc dựng vua và phế vua là công việc của Đức Chúa Trời. Chúng tôi tin rằng mọi quyền lực chính trị đều do Chúa thiết lập (Rô-ma 13:1), nhưng không có quyền lực nào vượt quá quyền lực của Đức Chúa Trời. Chính quyền Việt Nam bây giờ cũng thối nát như các vua quan thời tiên tri Giê-rê-mi đang sống.  Tuy vậy, họ cũng đều do Đức Chúa Trời lập nên vì một mục đích của Ngài. Dù vậy, tiên tri Giê-rê-mi không sợ hãi nói nghịch lại với họ cũng như chúng ta vâng theo lời Chúa nói nghịch lại với bất cứ chính quyền nào thiết lập chế độ vô thần hay ra các điều luật vô luân (như phá thai, đồng tính luyến ái, v.v.) trên đất nước Việt Nam. Cơ-đốc nhân trong khi sống tạm trên đất phải tuân phục chính quyền, hay cụ thể hơn là luật pháp do chính quyền đặt ra (Rô-ma 13:1) nếu các luật pháp đó không đi ngược với luật pháp của Đức Chúa Trời. Mỗi khi luật pháp của chính quyền trở nên chống nghịch Đức Chúa Trời thì chúng ta thà “vâng lời Đức Chúa Trời hơn vâng lời người ta” (Công Vụ 5:29). Khi chính quyền đi nghịch lại ý Chúa, chúng tôi được tiếng gọi của Ngài để nói nghịch lại họ, trong chân lý Thánh Kinh. Cơ-đốc nhân trên bình diện chính trị phục tòng chính quyền như các công dân khác, nhưng luôn luôn giữ vai trò lãnh đạo thuộc linh vì chúng ta là con cái Đức Chúa Trời. Chúng ta là “…muối của đấ,…là sự sáng của thế gian” (Ma-thi-ơ 5:13,14). NVVN được sự kêu gọi của Đức Chúa Trời, để nói nghịch lại bất cứ chính quyền nào đang ra những luật trái lại với luật pháp của Đức Chúa Trời. Nói cách khác, NVVN không tham gia đấu tranh chính trị, nhưng tiến hành chiến trận thuộc linh trong sự cầu nguyện và rao truyền lời Chúa, nghịch lại quyền lực tối tăm đang chi phối người Việt Nam trong đó có chính quyền Việt Nam.

3.2- Nói nghịch với cả dân trên đất

Nói nghịch với chính quyền Việt Nam không có nghĩa là NVVN hòa hiệp với văn hoá cổ truyền VN trong khi hầu việc Chúa. Chúng ta biết rằng thế gian là thù địch với Đức Chúa Trời (Rô-ma 5:10). Nếu một người không có Đức Chúa  Trời ngự trị trong tâm linh, thì người đó ắt thờ hình tượng. Trong sự thờ cúng hình tượng đó sản sinh ra cái gọi là văn hoá, điển hình là văn hóa Việt Nam mà chúng ta thấy rõ ràng là đầy dẫy hình tượng. Do đó, văn hoá của thế nhân là điều gớm ghiếc trước mặt Ngài. Cho nên NVVN chủ trương tách biệt với tất cả các hình thức sinh hoạt với văn hóa loài người (cụ thể là hiệp nguyện với các tôn giáo khác) trong khi cầu nguyện cho đất nước. Chúng ta khao khát được sống trong sự hoà bình với thế gian trong khi còn ở trên đất, nhưng nếu cần chúng ta vẫn tuân theo lời Chúa để nói nghịch lại với cả thế gian trong khi trình bày lẽ thật về Ngài. Chúng ta yêu thế nhân vì Chúa Jesus yêu họ mặc dù họ bắt bớ Hội thánh, vì ghét Ngài (Giăng 7:7, 15:18), nhưng chúng ta không yêu thế gian và những gì thuộc về nó (1 Giăng 2:15). Vì vậy chúng ta mặc dù yêu thương người Việt Nam hư mất mà từ đó mới có sự cầu nguyện cho dân tộc này – chúng ta không thể, dù bất cứ hình thức nào, hoà hiệp với thế gian qua sự thoả hiệp với các tôn giáo hoặc văn hoá của Việt Nam. Rao truyền Tin Lành không phải chỉ là rao truyền con đường sống theo Giăng 3:16, nhưng cũng là sự rao truyền con đường chết bên cạnh đó (Giăng 3:18). Cơ-đốc nhân không mị thế nhân hoặc sợ đám đông là thế gian, là khối người vẫn còn là kẻ thù của Đức Chúa Trời, nhưng Cơ-đốc nhân phải là muối và ánh sáng của Đức Chúa Trời trong thế gian bằng cách rao truyền cả sự phán xét của Ngài. 

3.3- Nói nghịch cả với các “thầy tế lễ”

Khi NVVN mới ra đời chúng tôi chỉ làm theo sự thôi thúc trong lòng là dân tộc Việt Nam cần được cầu thay. Sự cầu nguyện nói chung và cầu nguyện cho dân tộc Việt Nam là điều ít thấy trong các Hội Thánh điạ phương của Việt Nam tại hải ngoại. Vì vậy NVVN ra đời để góp phần vào việc lấp đầy lỗ trống đó.

Dần dần Chúa dẫn chúng tôi tới chổ nhận thức rằng sự phục hưng tâm linh của dân tộc không thể xẩy ra trong khi Hội Thánh chưa được phục hưng. Muốn được phục hưng, Hội Thánh phải được bắt đầu bằng sự giật mình tỉnh thức để trở về với lời Đức Chúa Trời. Chúng tôi không thể hình dung ra được có một cuộc phục hưng mà không bắt đầu bằng sự trở lại với lời Chúa. Hội thánh không thể phục hưng nếu Hội Thánh không đặt sự ăn nuốt lời Đức Chúa Trời quan trọng hơn mọi việc, kể cả việc xây dựng giáo phái. Hội thánh không thể phục hưng được nếu Hội Thánh thoả hiệp với ngoại giáo để lấy lòng hầu có quân số đông. Một là Hội Thánh trở lại với lời của Đức Chúa Trời, hoặc Hội Thánh sẽ thoả hiệp với thế gian chứ không có một con đường lưng chừng. Nếu Hội Thánh thoả hiệp với thế gian thì “thầy tế lễ” sẽ thờ thần tượng như trong thời của tiên tri Giê-rê-mi, trước khi dân Do-thái bị đi đày qua Ba-by-lôn. Đó là thời có những tiên tri giả, ru ngủ dân sự Chúa trong sự an bình giả tạo trong khi sự phán xét của Ngài đã đến gần. Tiếng gọi của NVVN còn là tiếng gọi cho sự cầu nguyện cho Hội Thánh Việt Nam, để Chúa thanh tẩy trước và sau đó khôi phục địa vị lãnh đạo thuộc linh cho Hội Thánh Việt Nam. Tiếng gọi của NVVN cũng là tiếng gọi của sự nói nghịch với các “thầy tế lễ” giả thời đại - những người được Đức Chúa Trời kêu gọi để mở mang nước trời, nhưng thỏa hiệp với thế gian mờ tối này về các phương diện chính trị, văn hoá, thần học, v.v. Đây là những “thầy tế lễ” trộn đạo Chúa với các triết lý tôn giáo thế gian, hay thoả hiệp với ác quyền để bắt bớ anh em trong Chúa. Họ là những người đang nghĩ rằng mình phục vụ Chúa nhưng thật sự đang hủ hoá Hội Thánh Chúa.  Sự cầu nguyện của chúng ta không phải là sự cầu nguyện suông, nhưng đi cùng với sự trình bày lẽ thật của Đức Chúa Trời - nhân danh Đức Chúa Jesus - trong thời buổi nhiễu nhương của cả Hội Thánh Việt Nam và đất nước Việt Nam.

Nói tóm lại, NVVN được Đức Chúa Trời kêu gọi tham gia vào một chiến trận thuộc linh trong sự cầu nguyện cho sự cứu rỗi của dân tộc Việt Nam, và cũng là sự nói nghịch với cả thế gian mờ tối này bằng sự trình bày lẽ thật của Đức Chúa Trời.

Lê Anh Huy
Người Việt Về Nguồn 2008
Westminster, CA, USA
07/06/2008