Cây nức lộc, lá xum xuê,
Oanh ca, Phượng múa bên lề rừng Mai.
Em ơi, Xuân đã lên ngai,
Hoa Mai thơm phức, ca bài yêu thương.*
Xuân xưa vui ở cố hương
Xuân về đất khách vấn vương nỗi buồn.
Cúi đầu nguyện Chúa yêu thương
Xin ban ân phúc quê con thêm nhiều.
Đời không có Chúa buồn hiu,
Mùa Xuân vắng Chúa tiêu điều khắp nơi.
Chúa ơi, Xuân đã đến rồi,
Tình xuân thắm mãi Lời Ngài dạy răn.
Mở lòng nhận lấy khôn ngoan,
Ngài giao sứ mệnh sẳn sàng vâng theo.
Đồng bào quê Việt thương yêu,
Xin tự do được Tin-Yêu, thờ Ngài.
Ngôi trời vĩnh cửu tương lai,
Chúng con hội ngộ bên Ngài vui thay.
Chúa ơi, Xuân chính là Ngài,
Ngàn hoa xuân ngát, có Ngài trong con.
Xuân về tất cả chúng con,
Quỳ trước “Chúa của mùa Xuân” xin Ngài:
“Quyền Năng, Ân phúc của Ngài,
Xin Ngài dàn trải thật đầy cố hương.
Ngài là Chúa của mùa Xuân,
Cúi đầu nguyện Chúa nhận lời chúng con. Amen.”
Bạch Loan
* Nhã Ca 2: 12-13 (Thi Ca Thánh Kinh Thơ diễn ý của Phan Như Ngọc.)
|
|||

